
Hán phục – trang phục truyền thống của người Hán – bao gồm nhiều loại trang phục phong phú được phát triển qua hàng thiên niên kỷ. Hướng dẫn này khám phá những trang phục quan trọng nhất Hán phục các loại dành cho cả nam và nữ, với thuật ngữ chuyên môn, giải thích rõ ràng và từ khóa giúp người đọc khám phá và đánh giá cao vẻ đẹp của Trang phục truyền thống Trung Quốc.

Kiểu dáng trang phục Hán phục nam
Shenyi (深衣 - Áo choàng sâu)
Một chiếc áo choàng liền mảnh, phần trên và phần dưới váy được may lại với nhau. Hai hình thức chính là Quju (曲裾, viền cong quấn) và Chi Cúc (直裾, gấu áo thẳng). Trang trọng và mang tính nghi lễ, thần nghĩa được các học giả và quan chức mặc.
Zhiduo / Zhishen (直缀/直裰 — Áo choàng thẳng)
Áo dài, cắt thẳng, xẻ tà hai bên và không có vạt áo trước chồng lên nhau. Phổ biến từ thời nhà Tống đến nhà Minh, nó được dùng làm trang phục thường ngày cho học giả và quý ông.
Daopao (道袍 - Áo choàng Đạo giáo)
Một chiếc áo choàng ngoài thoải mái, bán trang trọng với đường xẻ tà hai bên và thêm một mảnh vải lót bên trong. Mặc dù gắn liền với Đạo giáo, nó được các học giả Nho giáo và thậm chí cả chú rể sử dụng rộng rãi.
Shuhe (裋褐 — Áo thường dân)
Một loại trang phục ngắn, thiết thực làm từ vải thô, theo truyền thống được nông dân và người lao động mặc.
Huyền Đoạn (玄端 — Hắc Ám Trang Phục)
Một bộ trang phục cực kỳ trang trọng dành cho các nghi lễ và nghi thức. Theo truyền thống, nó có màu đen hoặc xanh đậm với phần váy đỏ, tượng trưng cho sự đúng mực và tôn trọng.
Yuanlingpao (圆领袍 - Áo choàng cổ tròn)
Một loại áo choàng cổ tròn chịu ảnh hưởng của phong cách du mục, được mặc rộng rãi vào thời Đường, Tống và Minh. Nó trở thành trang phục trang trọng của các quan chức và học giả.
Lanshan (襕衫 — Áo choàng học giả)
Áo choàng cổ tròn có đường may ngang gần đầu gối. Được các học giả ưa chuộng và sử dụng trong các kỳ thi của triều đình, tượng trưng cho sự học thức và phẩm giá.
Dachang (大氅 — Greatcloak)
Một chiếc áo khoác lớn, có tay áo rộng, tiện dụng khi đi du lịch và sử dụng ngoài trời mà vẫn giữ được vẻ ngoài thanh lịch, thoải mái.
Feiyu Fu (飞鱼服 - Áo choàng cá chuồn)
Một chiếc áo choàng danh dự từ thời nhà Minh với họa tiết cá bay đặc trưng, ban đầu được lính canh của hoàng gia mặc và sau đó được ban tặng như một phần thưởng đặc biệt.
Beizi (褙子 — Áo khoác dài)
Một loại áo khoác thẳng, hở phía trước, được nam giới mặc như một lớp áo ngoài. Kiểu dáng đa dạng, từ vải voan tối màu đơn giản đến các phiên bản có lớp lót dày hơn.
Banbi (半臂 — Áo khoác nửa tay)
Một lớp áo ngoài tay ngắn, nhẹ và tiện dụng trong thời tiết ấm áp. Phiên bản Ming của nó đã phát triển thành Dahu, một chiếc áo khoác lấy cảm hứng từ quân đội.

Kiểu dáng trang phục Hán phục nữ
Shenyi (深衣 - Áo choàng sâu)
Tương tự như phiên bản dành cho nam giới, với Quju Và Chi Cúc các biến thể. Trang phục liền thân thanh lịch phổ biến ở các triều đại đầu.
Ruqun (襦裙 — Áo và Váy)
Có lẽ đây là trang phục Hán phục mang tính biểu tượng nhất dành cho phụ nữ. Các biến thể bao gồm:
-
Qiyao Ruqun — váy buộc eo
-
Gaoyao Ruqun — váy cạp cao
-
Thất Hùng Như Quần — váy cao đến ngực
Cổ áo blouse bao gồm Giao Lăng (cổ chéo) và Duijin (thẳng phía trước). Quần áo phía trên có màu từ sáng đến Đan Như để đệm Furu.
Aoqun (袄裙 — Áo khoác và váy)
Một bộ trang phục ấm áp, có cấu trúc của một chiếc áo đệm áo áo khoác và váy dài (thường là Mẹ(váy mặt ngựa). Thích hợp để mặc hàng ngày hoặc những dịp trang trọng.
Duanhe (短褐 — Áo khoác công sở ngắn)
Một chiếc áo khoác đơn giản, tiện dụng cho công việc hàng ngày, tương tự như áo shuhe của nam giới.
Yuanlingpao (圆领袍 - Áo choàng cổ tròn)
Được một số phụ nữ sử dụng, đặc biệt là để cưỡi ngựa hoặc mặc thường ngày vào thời nhà Đường.
Daxiushan (大袖衫 - Áo choàng tay lớn)
Một chiếc áo choàng lớn có tay áo cực rộng, được giới quý tộc và vũ công thời Đường ưa chuộng.
Beizi (褙子 - Áo khoác dài)
Trang phục chủ đạo của thời Tống Minh: áo khoác hở phía trước, xẻ tà hai bên, mặc thường ngày hoặc trong những dịp trang trọng.
Banbi (半臂 — Áo ngắn tay)
Thời thượng vào thời nhà Đường, hơi hở hang và thường được mặc với khăn choàng để tạo phong cách.
Bijia (比甲 - Áo không tay)
Một chiếc áo dài không tay phổ biến vào thời nhà Minh để mặc nhiều lớp và giữ ấm.
Pibo (披帛 - Khăn choàng lụa)
Một phụ kiện khăn lụa mềm mại, đặc biệt được ưa chuộng vào thời nhà Đường vì kiểu dáng thanh lịch của nó.
Những bộ trang phục này minh họa cho chiều sâu và sự thanh lịch đáng kinh ngạc của Hán phục — từ những bộ trang phục trang trọng như Thần Nghĩa và Tuyên Đương đến những bộ trang phục duyên dáng như Như Quần và Đại Tú Sơn. Mỗi phong cách đều phản ánh nghệ thuật và di sản văn hóa hàng thế kỷ. Hiểu được những thuật ngữ này sẽ giúp bất kỳ ai cũng có thể trân trọng. lịch sử Hán phục và chọn trang phục chân thực, có ý nghĩa.
